Sunday, 10 November 2019

Một bước sang Nga. Phần 1

Ngước nhìn cánh én la đà
Nỗi lòng nhớ nước, nhớ nhà mênh mang
Trên sân hoa cúc nở vàng
Cung trầm, cung bổng tiếng đàn ngân xa
Nhớ ngày một bước đi ra
Sân trời mù mịt, nước Nga tìm đường
Mẹ thời đã ở một phương
Bố con lặn lội dặm trường gian nan
Rừng dương tuyết trắng ngập tràn
Hắt hiu cơn gió, lòng càng xót xa
Đặt chân lên mảnh đất Nga
Hai bàn tay trắng bước ra cuộc đời
Đoàn viên to nhỏ mấy lời
Một căn phòng nhỏ, một thời long đong
Gửi con đi học vỡ lòng
Mẹ đi làm muộn, con mong bố về
Dứt lòng rời khỏi chốn quê
Làm đơn nghỉ việc, bỏ bê Đảng tình
Nước non vẫn một bóng hình
Thay nghề, đổi nghiệp, mưu sinh, cầu lành
Chẳng mong vương tướng nổi danh
Chỉ cầu họa phúc an bình mà thôi …

Một bước sang Nga. Phần 2

Mang chuông đi đánh nước người
Đánh cho vang vọng mấy hồi chuông kêu
Thi ảnh bày đặt đến điều
Hình hai đứa trẻ, giải nhiều người xem
Học quản lý giống anh em
Nhờ nghề viết lách mấy phen đứng đầu
Máy móc hiện đại ở đâu?
Vắt mỳ con tý bao dầu chảy ra
Chắp tay theo gót chuyên gia
Suy đi, ngẫm lại, hiểu ra vấn đề
Một năm bốn bận về quê
Bát mỳ, gói thịt bộn bề việc công
Phương trời bay bổng cánh hồng
Mối tình non nước trong lòng không phai
Gặp phen khan hiếm nhân tài
Vợ chưa học hết, sắm vai trưởng phòng
Vật tư buôn bán lòng vòng
Tiêu tiền bạc triệu chỉ trong mấy tuần
Năm qua, đông đã chờ xuân
Chuyển nhà rộng rãi lại gần cơ quan
Con đi học, vợ đi làm
Gắng công thử vận, sang trang đổi đời
Con đường trước mặt xa vời
Trong trong, đục đục màu trời nước Nga …

Một bước sang Nga. Phần 3

Tuyết tan, xuân lại, đông qua
Ban mai hoa cỏ trước nhà thơm hương
Nhờ trên soi xét tỏ tường
Cho làm một chức trưởng buồng con con
Thử khung logic vuông tròn
Quản lý dự án lại còn hơn xưa
Ông trời lúc nắng lúc mưa
Đi sớm về muộn cho vừa lòng ông
La đa cũ đáng mấy đồng
Mua xe thỏa nỗi vợ trông, con chờ
Đố ai học được chữ “ngờ”
Lỡ làng em họ lại nhờ đến anh
Còn đâu cái thủa lều tranh
Thủy chung khó giữ trong vành vinh hoa
Phúc đâu bỗng gõ cửa nhà
Như Xuân con gái oa oa chào đời
Tuổi hồng thắm ánh mặt trời
Bi bô giọng trẻ gọi lời mẹ cha
Sinh ra trên đất nước Nga
Quê hương ruột thịt vẫn là Việt Nam …

Một bước sang Nga. Phần 4

Chân trời thăm thẳm màu lam
Xanh xanh cành lá bên làn nước trong
Vợ vừa mới nghỉ sinh xong
Đi làm lĩnh chức phó phòng lo toan
Chủ trương, chính sách được bàn
Phải tăng giá trị tập đoàn lên ngay
Bắt đầu một cuộc đổi thay
Con thuyền doanh nghiệp những ngày lênh đênh
Qua thời mua bán linh tinh
Kế toán sổ sách quyết minh rõ ràng
Thay tên từ bốn chữ vàng
Lấy sang danh nghĩa tập đoàn trung tâm
Có phòng tiêu chuẩn góp phần
Tra tên hàng hóa khỏi nhầm lại nhanh
Đổi hình nối tiếp đổi danh
Khu văn phòng mới “Rừng xanh” chuyển về
Có bàn, có ghế đuề huề
Gửi xe, ăn uống, mọi bề chỉnh chu
Đi xa, công việc lu bù
Vợ chồng cùng quyết trước thu chuyển nhà
Nay Tây, mai Bắc la cà
Lần xem căn hộ, vi la đã nhiều
Tiền trong túi được bao nhiêu?
Ông trời còn nghĩ, chưa chiều cho mua
Nước Nga dầu dãi nắng mưa
Trông vời cố quốc mấy mùa xa quê …

Một bước sang Nga. Phần 5

Rừng xuân điểm trắng hoa lê,
Nghiêng nghiêng ngọn liễu ngả về với xuân.
Kinh doanh trong buổi hồng trần
Cạnh tranh ai dễ nhường phần cho ai!
Muốn là mua một, bán hai,
Sát sao kế hoạch, ngắn dài cho lanh.
Quyết tâm trên đã định rành,
Chọn Em Ra Phố – Sợ Anh Phí tiền.
Là người sử dụng đầu tiên
Lập chuẩn dữ liệu, còn nguyên tới giờ.
Mảnh tình trăng gió bất ngờ,
Đem cho cái hứng làm thơ vịnh đời.
Dở hay cũng bởi lòng người,
Gương Nga mờ tỏ một thời như mê.
Nỗi niềm phụ lão chốn quê,
Thương con, nhớ cháu bộn bề, ngổn ngang.
Nước Nga ngàn dặm quan san,
Tuổi già ông vẫn quyết sang cùng bà.
Búa liềm Xô Viết đã qua,
Hồng trường vẫn đỏ điện tòa Krem.
Miền Nam chiến sự rối ren,
Cục diện thế giới có phen đổi rồi!
Phương đông rạng ánh mặt trời,
Cành hồng trong nắng, sáng ngời nước Nga …

Một bước sang Nga. Phần 6

Lá phong vàng rụng là là
Cành thông tuyết điểm như hoa bên đường
Một mùa đông đến bất thường
Lạnh không ra lạnh, mà dường như xuân
Giá đô la – rúp đang cân
Vì do khủng hoảng bất thần tăng cao
Đồng lương vốn chẳng được bao
Đem mua thứ ngoại tệ nào được đây?
Tòa nhà doanh nghiệp lung lay
Giảm biên, cải tổ từng ngày xôn xao
Tiêu chuẩn, chất lượng nháo nhào
Văn phòng, nhà máy lao đao đi về
Vợ được dịp quay lại nghề
Vật tư mua bán nhiều bề hơn xưa
Ngán đời thế sự mây mưa
Việt Nam thư quán vào bừa thử chơi
Thơ văn thánh thót mấy lời
Bút Tre một tiếng để đời thành hay
Chong đèn đọc sử bao ngày
Vạn năm những cuộc đổi thay bất ngờ
Xuân về hồn lại nên thơ
Xoan đào kết bạn, ngẩn ngơ cõi lòng
Trăng nghiêng soi bóng cành hồng
Tình người lại trải mênh mông bến bờ
Nước Nga tâm trạng đợi chờ
Xoay vần thời cuộc bao giờ đến đây?

Một bước sang Nga. Phần 7

Nắng hè chiếu đỏ cành cây
Quanh quanh dòng nước, hây hây gió chiều
Cái thời khủng hoảng liêu điêu
Việc công đã lắm lại nhiều lẽ tư
Công ty muốn có tiền dư
Cổ phần cho Nhật bất ngờ nhượng giao
Đối tác đòi hỏi gắt gao
Sát nhập, hội nhập phải nào chuyện chơi
Thay tên nhà máy tức thời
Bao bì, chứng chỉ kêu trời nhưng xa
Lần lần việc khó cũng qua
Bỗng đâu tin dữ bên nhà đưa sang
Nhà ngoại tình cảnh dở dang
Ông ốm, cháu yếu, thuốc thang thế nào?
Phận làm con phải làm sao?
Vợ chồng quyết sách tính chào nước Nga
Tranh thủ lúc chưa về nhà
Mổ mũi cho dễ thở ra, hít vào
Sức khỏe là của trời trao
Có khỏe thì mới có hào mà tiêu
Vui buồn những lúc sớm chiều
Văn đàn, sử diễn đôi điều khơi khơi
Đi đâu cho khỏi số trời
Máu rừng núi lại khó rời được ra
Diễn đàn chim cảnh cây hoa
Lan rừng khoe sắc, thông già bên non
Bấm tay đã mấy năm tròn
Sang Nga từ lúc mới còn một con
Nay về hai đứa lon ton
Qua khi đói góp no dồn lông bông
Năm năm ngoảnh lại như không
Nước Nga câu chuyện dài dông khép hồi.

Trên đất Việt

Những là bèo dạt mây trôi
Cầm lành nay lại một trời quê hương
Vui đàn cháu nhỏ xuân đường
Phải câu xa nhớ gần thương nỗi lòng
Sửa nhà lo việc thong dong
Cho con vào học vỡ lòng, trường Nga
Thoắt đà đôi tháng trôi qua
Vườn xưa hoa lại nở hoa trước vườn
Trời thu mà chẳng thấy buồn
Ao xanh súng mọc, chuồn chuồn bay ngang
Tránh đâu cái số làm quan
Vợ về nhận chức ngân hàng V.I.
Thênh thang ngày rộng tháng dài
Cưỡi xe rong ruổi Đông Đoài mấy nơi
Gặp phen hiếm có cơ trời
Đất mua một mảnh, mua thời giá lên
Yên yên câu chuyện bạc tiền
Máu rừng núi bấy nhiêu niên vẫn đầy
Cũng là vì nước non này
Môi trường xã hội chung tay cộng đồng
Đầu quân nhận chỗ vừa xong
Pà Cò chốn cũ cành thông mịt mùng
Tiếp thời tuổi trẻ oai hùng
Minh Xuân tên chữ lan tùng nổi danh
Diễn đàn khi yến khi oanh
Đôi câu chuyện, mấy bức tranh mỗi ngày.
Kể từ ngộ đạo đến nay
Vần thơ Hùng sử vơi đầy những khi
Vạn năm còn lại những gì?
Lúc hồng lúc bạc là tùy thiên cơ
Nước còn, sử mất ngẩn ngơ
Con Hồng cháu Lạc bao giờ lại hưng?
Đông tàn Xuân đến tưng bừng
Việt Nam hoa đỏ sáng hừng trời Đông.

Trên đất Việt 2

Đào xuân chưa nhạt sắc hồng
Ve kêu rả rích tiếng lòng hạ sang
Nỗi niềm trên đất Thái Lan
Cầu tre hoa đỏ, sông chan chứa tình
Ánh vàng soi buổi bình minh
Ai về để lại bóng hình cho tôi.
Việc công có lúc đầy vơi
Sương mù nay đổi lúc trời nắng lên
Trồng rau kinh tế kết liên
Su su được giá, có tiền do công
Hòa Bình dẫu cách núi sông
Đi về quen lối, ruộng đồng quen hương
Nổi đình nổi đám địa phương
Lúc Thông ra rễ, khi vườn rau xanh
Hội thảo nối tiếp cho nhanh
Đa dạng sinh học, lữ hành khai trương
Nửa năm công chuyện thường thường
Thong dong viết sử ca tường khúc ngâm
Trải từ Bản Cả xa xăm
Mà nay chính sử bụi lầm sơn đen
Chung tay góp một sức hèn
Lật trang sử Việt, tẩy hoen gột màu
Đền Hùng đối liễn đôi câu
Nho Lâm, Mộ Dạ cùng đau với đời
Quê cha đất tổ nơi nơi
Dấu xưa, tích cũ tỏ trời nước Nam
Chuyện nhà đỡ lúc gian nan
Thu nhập tạm ổn, con ngoan nghỉ hè
Du chơi bãi biển, triền đê
Cát Bà, Giao Thủy đi về cho hay
Năm qua mua đất thành may
Qui hoạch đô thị giá đầy đẩy nhau
Anh em có trước có sau
Nợ năm trả đủ tuy lâu hơn thời
Bỗng đâu gió tạt mưa rơi
Cô em họ số chầu trời sớm sao
Dẫu biết sống chẳng được bao
Mệnh người khi dứt vẫn nao nao lòng
Nhẹ hồn về chốn thiên bồng
Lửa thiêu khép lại, cõi hồng thảnh thơi
Mới hay câu chuyện cuộc đời
Ngày dài khó biết cơ trời sâu xa
Khói bay rừng cháy nước Nga
Bão vùi dân Việt cửa nhà tan hoang
Xót thương trong cõi trần gian
Sinh lão bệnh tử lo toan mọi bề
Tháng Ngâu mưa gió dầm dề
Cầu cho Chức Nữ lại về Ngưu Lang.

Trên đất Việt 3

Lá vàng vàng đón thu sang
Nghìn năm văn hiến mênh mang đô Rồng
Nhĩ Hà nước chảy về Đông
Tưng bừng ngày hội Thăng Long những ngày
Hoàng thành cờ ngũ sắc bay
Rực đèn hoa những đắm say lòng người
Ngẫm từ Đại Việt đất trời
Đại Hưng bình bảo tiền thời còn ghi
Động Đình Hậu Nghệ  xưa kia
Lang Thang dấu vết thành trì Tân Can
Chu Công cho tới Thủy Hoàng
Bôn ba nhớ lúc Lưu Bang khởi đầu
Ngắn dài chuyện đã bao lâu
Mà nay chính sử phủ màu bụi đen.
Ngọc Sơn tên núi vừa quen
Đất Mường chớ kể sang hèn làm chi
Trống đồng linh khí uy nghi
Nhà sàn còn giữ đợi khi tới tìm
Cái cò lặn lội ban đêm
Dân tình đã khó lại thêm“bảo tồn”
Rừng xanh cò lượn sớm hôm
Cớ sao cấm đoán xóm thôn đi vào?
“Bí thư tỉnh ủy” năm nào
Tiếng nông dân, tiếng đồng bào sâu xa
Hội thảo cho chí điều tra
Làm sao để tính cho ra việc này.
Vợ xui, vợ khiến, vợ bày
Santa Fe chốc sắm ngay thình lình
Con vui, vợ sướng, mặt vênh
Hai con, một vợ, bốn vành, ba cao
Trời cho khí có dồi dào
Hưng vượng, lưu phúc lòng nào dám quên.
Vượt trùng lại tới thiên nhiên
Bali mảnh đất một miền xa xa
Lúa cao nặng hạt mưa sa
Cọ vươn, tuế tỏa trước nhà xanh xanh
Dẽ giun bước chạy lanh tranh
Ao bên cá lội quanh quanh nước đầy
Vọng đình thiếu nữ xem cây
Đỏ hoa dâm bụt, vàng bầy bướm xuân
Này xa mà cũng như gần
Nắng mưa xích đạo một lần đã qua
Hướng về đất mẹ quê ta
Bách Việt trùng cửu văn, hoa, đất, người.

Trên đất Việt 4

Căm căm cái lạnh đất trời
Mịt mù sương khói ở nơi địa đầu
Nếp nhà đất chốn rừng sâu
Khuất sau khóm chuối dãi dầu nắng mưa
Một năm biết có mấy mùa
Xanh không nương cải, trâu lùa về đâu?
Khau Ca vượn hót chưa lâu
Chuối hoa còn đỏ sắc màu bản Mông
Cớ chi đổi có thành không
Rừng nào là của mấy ông bảo tồn?
Voọc kia dẫu quí trăm con
Đã bao giờ thấy xuống thôn bản này
Bảo tồn, bảo vệ thật hay
Vì rừng hay bởi vì ai chức quyền?
Mấy xa là chốn đất Yên
Mận rừng đỏ rực một miền ven sông
Đào phai lại thắm sắc hồng
Du dưa tiếng gió đón mừng xuân sang
Ngon tươi nếm vị trái cam
Ngắm hoa lan nở nhụy vàng cánh xanh
Đèo cao, xe chạy nhanh nhanh
Bậc thang ruộng lúa nên tranh họa đồ
Thật xui gặp lúc ốm to
Mẹ ho, con sốt, bố lo cả nhà
Năm ngày Tết thoáng trôi qua
Tại gia, tại chỗ, biết là tại ai?
Thênh thang ngày rộng tháng dài
Đi xe cây số kể ngoài hàng trăm
Quê mẹ cha lại về thăm
Đồi lim cổ thụ bao năm vẫn còn
Ruộng xanh màu mạ đương non
Đôi con cò lội lối mòn nhà sau
Nông thôn đổi mặt thay màu
Làm ăn ăn đủ, làm giàu không xa
Loanh quanh vụt đến tháng ba
Việc công bận rộn, việc nhà lo toan
Dự án phối hợp gian nan
Lắm người nhiều ý, càng bàn càng ngây
Cộng đồng là những ai đây
Là thôn, là xã, hay ngay chính quyền?
FFI thật luyên thuyên
Bẻ cong mục đích, tuyên truyền nhố nhăng.
Cái thời bão giá đang tăng
Vài tuần đã thấy giá xăng nhảy vèo
Đồng tiền bỗng hóa bọt bèo
Mua gì đắp bữa người nghèo mà ăn
Hồ Gươm sóng nổi lăn tăn
Cụ rùa mắc bệnh vào nằm cứu thương
Ô nhiễm, nước đục đủ đường
Lê Lợi có sống thì gươm chẳng còn
Mới hay rằng đường đời trơn
Thiên Nam đọc lại, lớp sơn đã dày
Nam minh, Tinh vệ là đây
Triều Nam Bột Hải đức dày cha ông
Tấm lòng non nước mênh mông
Dông dài đã đủ, ngày đông đã tàn
Vừng hồng lại hửng Nam san
Hạ về sen nở hồ tràn hương thơm.

Tự sự

Thu về mỗi độ hoàng hôn
Lá rơi như gọi nỗi buồn với thu
Rừng xanh nước chảy mặt hồ
Bóng trăng cổ tích vần thơ dạt dào
Một năm đất thấp trời cao
Cái duyên cái số hoa đào rụng rơi
Hà Lan cối gió chưa ngơi
Hoa crocus nhớ trời châu Âu
Sông dài chưa chắc đã sâu
Chớ thấy sóng cả mà sầu chẳng qua
Ngàn năm trong cõi nước ta
Lưu Bang lại hóa Triệu Đà mới hay
Bà Trưng họ Lữ về Tây
Đồ đồng Chiến Quốc lạ thay nước Lào
Khmer tê giác mạnh sao
Chia tiền cho REDD thế nào là ngay?
Đồng quản lý tính đến nay
Ba năm thực hiện một ngày đánh chuông
Hết rồi dự án à uôm
Một đàn cán bộ về vườn uống bia
Tự nhiên sự nọ việc kia
Cô hàng xóm cũ đêm khuya mơ màng
Cầm kỳ thi họa bốn thang
Thang kỳ nâng bậc, giải vàng bố con
Cốm Cồm khai giảng lon ton
Đôi giày cao gót xinh giòn hôm mai
Mẹ em vất vả một hai
Lúc mổ, lúc ốm bờ vai đã gầy
Dòng thời gian chảy vơi đầy
Học hành lại có những ngày Indo
Bên kia sóng biển là bờ
Cánh cò, bông lúa, bóng cờ lao xao
Quê hương nỗi nhớ nao nao
Nhớ người, nhớ cảnh, nhớ vào trong tâm
Trời mưa lắc rắc lâm thâm
Đôi câu ghép với mấy vần làm thơ.

Tự sự 2

Sa Pa mưa bụi phất phơ
Lành lạnh ngọn gió, mờ mờ núi cao
Mười bốn năm trải nhanh sao
Gia đình nên vị ngọt ngào đắm say
Thời gian nước chảy mây bay
Con giờ trai gái vui vầy sớm hôm
Mẹ thời lại chuyển cơ quan
Ngân hàng thịnh vượng Việt Nam tìm về
Việc công thong thả, bộn bề
Là tuỳ ở tại đam mê của mình
Nửa năm trôi thật là nhanh
May đi đôi chuyến quanh quanh láng giềng
Sê San thuyền ngược dòng lên
Một làng biên giới nối liền Việt - Căm
Malai cũng chẳng xa xăm
Borneo đảo lớn núi ngăn trập trùng
Hoá ra cũng thủa vua Hùng
Cũng đóng khố, cũng trống đồng Đông Sơn
Năm năm ấp ủ nguồn cơn
"Bước ra huyền thoại" vẫn còn gian nan
Dẫu là đã tỏ thước vàng
Trung Hoa - Bách Việt lại càng khó tin
Tri Thức xuất bản chẳng nên
Lao Động gặp bạn ở bên một thời
Mới hay vật đổi sao dời
Tròn xoay trái đất dễ thời gặp nhau
Bốn nghìn năm nước là đâu?
Biển Đông dậy sóng càng sâu sử vàng
Trời làm chi chuyện trái ngang
Ông ngoại lũ trẻ lên đàng quy tiên
Tuổi cao dẫu thọ cũng phiền
Tang gia bối rối nhiều đêm bộn bề
Một đời chiến sĩ chỉnh ghê
Một đời gương để hồn quê tình người
Ông ơi ông đã đi rồi
Cháu con còn nhớ những lời ông xưa
Dòng đời khi nắng khi mưa
Vườn nhà hoa cỏ bốn mùa xốn xang
Trăng xưa vẫn sáng đại ngàn
Mộc Châu hoa cải trắng vàng xinh thay
Đỗ quyên hồng tím đủ đầy
Hoàng đàn xứ Lạng nhớ ngày cùng đi
Từ năm ai biết là gì
Tương phùng tương ngộ có thì cơ duyên
Tấm lòng non nước như nguyên
Nặng tình hồ hải, nhẹ trên văn đàn
Giao du đất dọc trời ngang
Những mong chụm sức bắc thang lên giời
Đôi câu chép sự ghi đời
Thay dòng nhật ký gửi lời mai sau
Sông kia ai tỏ nông sâu
Tương lai ai biết nghèo giầu về ai
Ngỡ còn đoá mận cành mai
Ngoảnh nhìn đã hoá một vài cành thông
Cây hồng lại nở nụ hồng
Hoa lan hè lại nở bông hoa dài
Màu hoa đâu dễ nhạt phai
Đường xa cũng chẳng dễ sai tấc lòng.

Tự sự 3

Trời cao trong thật là trong
Hạ tàn thu vội chạy vòng sang đông
Cánh bèo trôi dạt trên sông
Chuồn chuồn lờ lượn mà không đậu bờ
Sách in trăm quyển tờ mờ
Bảy nhà xuất bản, chẳng ngờ như không
Chuyện dài kể thủa Chử Đồng
Cung trăng mờ tỏ bóng hồng Hằng Nga
Hồng mông từ đó sinh ra
Đổng thiên vương lại hóa là Huyền Thiên
Xảy nghe dư luận liên miên
Bài trừ vật ngoại tất nhiên cần làm
Mấy ai hiểu rõ nguồn cơn
Nghê là con vật mang hồn Việt Nam
Thêm vào sự lạ Kỳ lân
Hóa ra tê giác bốn chân một sừng
Nối liền dòng sử không ngừng
Hết Phục Man lại đoán chừng Phạm Tu
Việc công bận rộn lu bù
Sơn La, Quản Bạ lại vù Điện Biên
Nông nghiệp bền vững làm tiên
Biến đổi khí hậu là phiền nông dân
Cơ quan dẫu có lắm quân
Trình độ, kiến thức có phần ngu ngơ
Đến bây giờ tưởng bao giờ
Việc còn bề bộn, Tết chờ sắp sang
Sài Gòn được buổi lang thang
Chuyện dơi chuyện cá bắt quàng chuyên gia
Trên đời nghề nghiệp muôn nhà
Mới hay sinh học cũng là học sinh
Năm nay tình vẫn là tình
Nghĩa hoàn là nghĩa rập rình làm chi
Cô cháu đôi lễ vu quy
Tìm chồng ở Pháp, cưới về Việt Nam
Gia đình ngọt tựa trái cam
Con trai thổi sáo đệm đàn rất hay
Con gái lớn khéo như Tây
Tám tuổi cân nặng đã đầy ba lăm
Nhớ đôi con trẻ chăm chăm
Mặt trăng lên đón ngày rằm cuối đông
Căm pu chia học chưa xong
Mai kia hẹn lại vợ chồng sum vui.

Tự sự 4


Lần lần nước chảy mây trôi
Hạ qua, thu lại, đông rồi sắp xuân
Trăng tròn thức nửa đêm rằm
Tây Nguyên hùng vĩ một năm nhìn về:
Nhớ sau cái Tết con dê
Vũ Đương bốc quẻ, qua đê Thổ Hà
Thánh thần tiên phật đâu xa
Một năm an thuận cũng là từ đây.
Vợ hay đi đó đi đây
Sing Ga rồi lại có ngày Hồng Kông.
Tháng Năm hoa phượng khoe hồng
Dòng Mê Kông với đồ đồng đẹp thay
Ba ngàn năm ở đất này
Vẫn còn cổ vật nói thay sự tình.
Mênh mông là chốn cái đình
Hội đi theo hội mà rình chuyện xưa
Nhất hay kể tích quan vua
Công đồng tứ phủ rõ giờ là ai,
Chử Đồng bất tử thứ hai
Hoá là Quảng Bác có tài lên trăng,
Thái Bình đất cũ về thăm
Nỗi oan vua Triệu trước sân nghị bàn,
Tứ linh Chân Định rõ ràng
Cái kim trong bọc thời gian cũng lòi
Chỉ mong đất xét giời soi
Cho ta lại trở ta hồi như xưa.
Thương ai lặn lội nắng mưa
Lúc Tây Bắc lại lúc vừa Tây... Tây.
Yêu đôi con trẻ thơ ngây
Cuộc thi nhí nhưng cũng đầy tài năng,
Jackson bé nhảy rất hăng
Bước ra thế giới chắc rằng chẳng xa,
Sáo hay tiếng thổi vang nhà
Bình thơ bạn trẻ tỏ là nết văn.
Nông dân thời buổi khó khăn
Nắng nhiều mưa ít làm ăn thế nào?
Sơn La tập huấn đồng bào
Thích ứng kỹ thuật, trồng vào, có ra?
Mới hay bể học bao la
Đây ngô kia lúa rồi cà lại tiêu
Lâm sinh đã lắm đã nhiều
Khuyến nông biết có bao điều thiết thân.
Sách vàng chịu số lần khân
Chuyên gia, "sử giả" đánh vần không xong,
Vui khi bạn đọc ngoài trong
Mua một rồi lại muốn hòng mua thêm,
Một cây làm chẳng nên đèn
Ba cây nến biết có phen rạng trời?
Ô tô vật đổi vật dời
Vợ sang xe mới, chỗ ngồi oai hơn,
Đi xa cũng tiện, cũng trơn.
Cuối năm nay được chuyến dồn thật xa
Kon Tum, Đắk Lắk la cà
Thuỷ tùng đầm cũ mà hoa mọc dày
Nhớ thời gió thổi sương bay
Mười mấy năm lại có ngày gặp hoa
Đứng nhìn đỉnh núi xa xa
Đây Nam đây Bắc một nhà chẳng sai.

Tự sự 5

Phượng hè rực đỏ dưới trời
Bằng lăng tim tím gợi thời trẻ trung
Xung quanh giỗ tổ vua Hùng
Luận bàn thật giả khắp cùng thế gian
Đầu năm Đỗ Động mở màn
Sài Sơn Lữ tướng chuyện ngàn năm xưa
Thay cho sách vở đong đưa
Hùng Việt sử quán mới vừa lập nên
Tâm cho sáng, chí cho bền
Tầm kinh luận đạo mà nên sử vàng
Lạ kỳ Tây trấn Linh Lang
Dùng nhân nghĩa dẹp giặc tan thủa nào
Chu Công dựng lễ công cao
Tây Hồ in dấu cờ đào lộng bay
Ngẫm tròn câu chuyện xưa nay
Lạc Long Hùng Hải tích bày ven sông
Giống rồng lại nối giống rồng
Đào giang Động khẩu tôn ông trổ tài
Chữ kèm với nghĩa lai rai
Kim văn cổ triện xem vài đồ xưa
Bỏ chó rồi lại nuôi cua
Đôi chim vẹt mới thật vừa lòng con
Lớn rồi hết lúc lon ton
Gái mê bóng đá lại còn giải cao
Đôi dây đàn gảy thế nào
Violin nhị có sao đâu mà
Nghỉ lễ du lịch cả nhà
Angkor chùa tháp cùng bà đi chơi
Gặp đâu tê giác mười mươi
Đồng ngọc thật hiếm ở trời phương Nam
Biết mình trí thấp nói càn
Văn – thư theo học ngàn vàng khó mua
Luận thư chém gió chẳng vừa
Nghe như đá rụng, trúc mùa đông len
Dụng câu trước lạ sau quen
Học bôi mãi cũng phải đen giấy vàng
Hoa Lư tứ trấn lang thang
Chỉnh phương cho bốn vị hàng thần tiên
Nam thời theo hướng Kim Liên
Bắc thời Huyền Vũ rõ tên chốn này
Quý Minh một hướng Đông bày
Phía Tây mới thật là rày khó tin
Minh Không bất tử bao niên
Nhẽ nào Gia Cát chính tên Vũ Hầu?
Việc công thong thả không lâu
Sơn La thăm ruộng, Lai Châu leo đồi
Nông dân chuyện đất chuyện trời
Làm gì cho hết mưa rơi nắng dồn?
Buồn trông ngoài biển chiều hôm
Cá voi ngửa bụng, chim hồn lên mây
Ô nhiễm là tội ai đây
Mập mờ đã biết bao ngày chưa ra
Thánh thần chẳng ở đâu xa
Nhân nhân quả quả hiện mà cho xem
Khổ đời con đỏ con đen
Kêu trời nào biết có phen đổi trời
Ngẫm ra thiện phúc tài bồi
Nước trôi bèo chạy để thời gian qua
Lần lần sen đã nở hoa
Vải đương tu hú, muồng ra chùm vàng
Kể thêm bài báo tập san
Xưa Nay đăng đủ hai hàng chơi chơi
Mới hay trời chẳng phụ người
Bỏ công dời núi có đời nên công
Siem Reap đôi chữ dài dông
Kia về gặp lũ trẻ trông ở nhà
Dưới vòm chùa tháp bao la
Nhìn về quá khứ nghĩ mà chưa yên.

Tự sự 6

Nối dòng giải sử liên miên 
Hùng Việt sử quán lập miền kiến văn 
Bấm tay tính đã hơn năm 
Số người like đã chín nhăm trăm ngoài. 
Huyền thoại, Sử thuyết làm hai 
Dẫu chưa xuất bản đã vài lần in 
Lúc dồn dập, lúc im lìm 
Ý chê đã lắm, lời tin cũng nhiều. 
Thế gian rộng biết bao nhiêu 
Thả câu cá lớn, đuổi hươu cuối đường 
Bỗng đâu có khách một phương
 Tâm linh như bước ra dường từ mây. 
Phép tu sao lắm bầy chầy 
Tu tâm, tu chữ, theo thầy, theo con
 Sống đời mấy dễ vuông tròn 
Đức cao, phúc cả, lòng son với đời. 
Thu qua đông lúc tới nơi 
Theo em theo cháu rong chơi xứ Đài 
Tam dân chủ nghĩa không sai 
Trăm tầng tháp thép, bách tài ẩn trong.
 Duyên đồng thỏa nỗi ước mong 
Xem xưa, mua mới, phượng rồng quy lai. 
Đường sang Tây Trúc thật dài
 Ceylon đảo lớn được vài ngày thăm 
Mới hay thiện tính là căn 
Vẹt đùa giữa phố, sóc nằm vườn hoa 
Thiên nhiên - nhân thế chan hòa 
Khí hậu biến đổi ấy là do ta 
Lưới trời lồng lộng bao la 
Gieo nhân ắt gặt quả mà đã gieo.
 Ngút ngàn mây phủ chân đèo 
Đây niềm vui cũ thông reo giữa rừng 
K’Bang ngắm cảnh Xích tùng 
Xuân Liên Bách tán một vùng xanh tươi. 
Nghề nông phải tính ông trời 
Hết lúa cải tiến đền thời làm ngô. 
Mộc Sa bạn mở xưởng lò 
Rượu ngon, than sạch, chép thơ nối dài. 
Học đàn con gái, con trai 
Đi nhanh về chậm, muốn tài chớ nhanh. 
Nắng lên hè thế xuân xanh 
Nối thông quá khứ mới thành tương lai 
Sang Lào mong tới hôm mai 
Đôi vần thơ lúc đường dài quanh co.

Tự sự 7

Nghĩ mình lặn lội thân cò 
Đồng xa, quãng vắng mà lo sự đời 
Thi thư tới bốn quyển rồi 
Xuất nguyên huyền thoại sách trời sử xanh 
Vào đời mới thấu Dịch kinh 
Ngẫm ra sau trước văn minh cội nguồn
 Lang thang ở cánh đồng Chum 
Phất phơ đỉnh núi Du sam thủa nào
 Lạ đâu duyên khởi với Lào 
Cóc - Rồng kết hợp đỉnh cao trống đồng 
Nơi này gặp gỡ Tây Đông 
Myanmar một mảng hồng Rồng Tiên 
Thử lòng dễ có mấy phen 
Đạo đời đã thoát trắng đen đạo đời
 Long Chương một ngọn xa vời 
Nền xưa dấu cũ một thời vẻ vang 
Rồng bay trên đất Hồng Bàng
 Thái Bình Long Thụy chữ hàng còn ghi 
Chẳng ngờ đồng khí gặp khi
 Long sinh cửu tử rõ thì là đây 
Tiêu đồ, Thao Thiết mặt này 
Trào phong, Bệ ngạn đủ đầy từ xưa
 Vẻ đồng càng ngắm càng ưa 
Nhai tì, Bí hí, lại vừa Bồ lao 
Nhớ người đạo sĩ tài cao 
Tháng mười đã đoán phú vào mà hay 
Số trời, ơn vợ có ngày 
Penhouse căn hộ về tay bất ngờ 
Thế gian ở buổi bây giờ
 Công nghệ 4 chấm có chờ ai đâu
 Tây Nguyên đi trước về sau
 Tháp Chàm đã thấy đủ màu thời gian
 Đất thiêng cảnh đẹp vô vàn 
Dựng Đền miếu Việt một trang khởi đầu 
Mong cho vận nước dài lâu 
Tìm xưa mà để mưu cầu tương lai 
Bốn phương bằng hữu chung vai 
Cánh cò mong lại theo bầy bay xa.

Tự sự 8

 Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Thiên Mụ, canh gà Thọ Cương
Mịt mù khói tỏa ngàn sương
Uy linh Lịch Đợi, tỏ đường Thừa Thiên.
Một năm bận rộn liên miên
Lúc vô Thanh Hóa lúc miền Gia Lai.
Tháng ngày càng tính càng dài
Vắng hồn đồng cổ đã hoài cuộc chơi.
Xênh xang khí vượng tốt tươi
Chuyển nhà căn hộ hướng trời đi lên.
Duyên lành gặp chốn cửa thiền
Chấn hưng hiếu đạo tổ tiên họ Hùng
Cao cao ngưỡng mẫu Cửu trùng
Xuôi Nam để tích một vùng miền Trung
Rong chơi Miến Điện ung dung
Inle lướt sóng mặt sông dạt dào
Nhóm người cao cổ thủa nào
Hóa ra có gốc đất Đào xa xưa
Hồ Nam ngỡ tưởng trái mùa
Thiên Môn Quỷ Cốc như vừa còn đây
Con trai đã lớn chẳng hay
Nỗi lòng cha mẹ thấy ngày con xa
Ngoài kia thế giới bao la
Học làm người mới biết là tương lai
Quê hương chỉ một không hai
Muốn thành phải biết đứng vai khổng lồ
Một màu chẳng họa nên đồ
Một cây chẳng dựng nhấp nhô non ngàn
Đường đời trời dọc đất ngang
Dễ đâu một gánh thế gian lộn vòng.

Tự sự 9

Bâng khuâng lúc buổi chiều đông
Một năm ngoảnh lại thấy lòng xôn xao.
Con trai lớn đã biết bao
Theo mơ ước con gửi vào Hà Lan
Trời Tây muôn dặm quan san
Học làm người vượt gian nan chớ nề.
Tấm lòng cha mẹ ở quê
Như nghe từng bước đi về của con.
Nhớ ngày thăm chốn Châu Sơn
Tượng Triệu Vũ Đế nay còn ở đây
Kháng Tần lừng lẫy trời mây
Hai ngàn năm sự tích này không phai.
Nẻo về nguồn cội đường dài
Nhóm Đền miếu Việt chung vai dốc lòng.
Lần tìm từ thủa Thần Nông,
Đế Minh Thái tổ ngút trông non ngàn
Đồi chè rừng cọ miên man
Sông Lô cuồn cuộn, tiên gian Nhà Bà.
Tây Thiên Tam Đảo bao xa
Suối nguồn nghĩa mẹ công cha đời đời.
Trải xem Thiên Đế sách trời
Phong thần núi Sóc lên chơi đôi lần,
Na Tra thái tử hiện thân
Khương Công roi sắt diệt Ân thủa nào.
Xem xưa mới biết trời cao
Ngẫm nay mới thấy đồng bào bao la
Việc nông lại tự Sơn La,
Lai Châu các bản điều tra tìm tòi,
Ngũ hành chính giữa con người
Tương sinh vận dụng như lời cổ nhân,
Quán xem Nhật nguyệt tinh thần
Ngư tiều canh mục mà dần đi lên.
Tháng mười mưa nhẹ nắng yên
Ba mươi năm cuộc gặp thêm bạn bè,
Vụt nhanh như một cơn mê
Thời thanh niên lại trở về bên ta
Bồng bềnh Ba Bể xa xa
Nhà sàn chung mái đêm qua vui vầy.
Nhớ khi xa xứ đêm ngày
Gửi hồn đất nước khúc này ca ngâm
Đào hoa trước gió âm thầm
Nửa đời người tiếng vĩ cầm về đâu?
Lạ thay tất ứng khẩn cầu
Quốc Oai uy chủ nhiệm mầu làm sao,

Ngũ thù tiền cổ đã đào
Đất thành tiền tỷ giúp vào cơ may.
 Ngọn cờ trước gió bay bay
Âm phù dương trợ mà thay đổi thời
Mây hòng che khuất mặt trời
Vận thành có lẽ sắp rồi không xa.